Trong cái vũ trụ công sở đầy rẫy những bất công (theo lời hội nhân viên thích than vãn), Tiến và Tồ là hai cái tên tiêu biểu. Cùng vào một ngày, cùng vị trí, hít chung một bầu không khí điều hòa nhưng sau hai năm, Tiến lên chức vù vù còn Tồ vẫn mòn mông ở ghế nhân viên quèn. Tồ quyết định đi tìm sếp để “đòi công lý”, một hành động dũng cảm nhưng thiếu muối trầm trọng.
Sếp không cãi nhau với Tồ. Ông chỉ giao cho Tồ một nhiệm vụ mang tầm vóc “vĩ mô”: Ra chợ hỏi giá dưa hấu.

Kỷ lục chạy bộ của một nhân viên nhiệt tình nhưng vô tri
Tồ hăm hở xách xe đi. Một lần đi là một lần mang về một mẩu thông tin bé xíu. Tồ giống như một cái máy fax đời cũ, chỉ có thể truyền tải đúng những gì được nạp vào mà không hề có bộ xử lý trung tâm:
- Lần một về báo giá dưa 3.000 đồng/ký. Sếp hỏi dưa nước nào? Tồ: “Ơ, để em ra xem lại”.
- Lần hai về báo dưa Việt Nam. Sếp hỏi giá dưa Trung Quốc? Tồ: “Dạ, để em kiểm tra ngay”.
- Lần ba về báo giá dưa Trung Quốc. Sếp hỏi giá sỉ hay lẻ? Tồ lại hì hục dắt xe ra cổng.
Cứ thế, Tồ biến mình thành một vận động viên điền kinh bất đắc dĩ. Tồ nhiệt tình không? Có. Tồ có làm đúng việc không? Có. Nhưng cái Tồ thiếu không phải là đôi chân khỏe, mà là một bộ não biết hoạt động đồng bộ. Tới chiều, khi Tồ định phi ra chợ lần thứ n thì sếp can ngăn vì sợ Tồ làm khổ cái lốp xe thêm nữa.
Bản báo cáo khiến những kẻ lười suy nghĩ phải nhột
Sếp gọi Tiến vào. Cũng là việc mua dưa, nhưng Tiến chỉ đi đúng một lần trong vòng một giờ. Bản báo cáo của Tiến không chỉ là thông tin, đó là một giải pháp:
“Thưa sếp, dưa Việt 3.000, dưa Trung 2.500. Mua sỉ giảm 15%. Giá đang lên vì mùa nước lớn nhưng tuần sau sẽ giảm. Hiện tại hàng hơi khan, nếu mua chiều nay sẽ bị ép giá và hàng không tươi. Em khuyên sếp nên đợi sáng mai hàng mới về, em đã in sẵn bảng kê thông tin ở đây”.
Trong khi Tồ tốn một ngày để làm một cái “máy truyền tin” hỏng hóc, thì Tiến chỉ tốn một giờ để làm một “chuyên gia phân tích thị trường”.
Bạn là Tiến hay chỉ là một bản sao của Tồ
Sự khác biệt giữa Tiến và Tồ không phải là chỉ số IQ, mà là thái độ với chính bộ não của mình. Nhân viên kiểu Tồ thường rất hay tự ái khi bị nhắc nhở, luôn miệng nói “em đã làm hết sức”, “sếp bảo gì em làm nấy”. Nhưng xin thưa, sếp trả lương để bạn mang về kết quả, chứ không phải trả lương để xem bạn diễn trò chạy bộ.
Tố chất chỉ là một phần nhỏ, việc bắt bộ não phải lao động vất vả mới là quá trình tạo nên giá trị. Nhiều người đang nhầm lẫn giữa việc “làm việc vất vả” với việc “làm việc thiếu suy nghĩ”. Một bộ não nhàn hạ quá lâu sẽ trở nên ì rạch, chỉ biết chờ mệnh lệnh như một con robot lỗi thời.
Quả dưa tiếp theo sếp giao, bạn định tiếp tục làm “vận động viên chạy chợ” hay sẽ là người mang về giải pháp? Đừng hỏi vì sao lương không tăng, hãy hỏi vì sao bộ não của bạn vẫn đang ở chế độ “tiết kiệm năng lượng” suốt hai năm qua.
Nguồn bài viết: Internet.

Nội dung liên quan
Tuyển dụng Kiểm toán
Tin tức Tuyển dụng
Tuyển dụng Kiểm toán
Tuyển dụng
Tuyển dụng
Tuyển dụng